truyện ma có thật rùng rợn
Thứ Ba, 7 tháng 10, 2014
TRINH NỮ BÁO THÙ
Mùa Xuân tháng 4 năm 1962 tại Cần Thơ, lúc bấy giờ Cần Thơ là một trong sáu tỉnh nhỏ của An Giang dưới thời Đệ nhất Cộng Hòa có tên là Phong Dinh (1957). “Tại một ngôi làng nhỏ ở Huyện Long Mỹ đã xảy ra một vụ án kỳ bí nhất mà cho tới lúc bây giờ vẫn không ai có thể giải thích được chuyện gì đã xảy ra. Các trinh sát thời đó đã cố hết sức để tìm ra nguyên nhân nhưng vẫn bó tay trước sự việc. Qua lời kể lại của một số người dân, không ai trong nhóm trinh sát có thể biết được ai là người đúng, ai là người sai. Người thì nói kia, người thì nói nọ khiến cho câu chuyện càng đi vào bế tắc. Sự việc tại hiện trường cho ta thấy đây là vụ án giết người trầm trọng, cả gia đình nhà ông Thái tất cả là 8 mạng người đều chết một cách bí ẩn. Theo lời kể của những người dân gần đó, gia đình họ rất bình thường không gây thù oán với ai và họ sống rất là khép kín.” (Trích Báo Cần Thơ 1962) Vậy sự việc phát sinh từ đâu và nguyên nhân là gì, cho đến bây giờ đó vẫn là dấu chấm ? Tập 2 : Phú Hộ Thái Vào một ngày đẹp trời tháng 5 – 18 năm trước, một ngôi nhà èo uột trước con đường đầy nắng chói chang. Ngôi nhà ba gian được lớp ngối bằng lá dừa khô theo năm tháng đã ngả màu nắng vàng. Một cô bé nhỏ nhắn đang vẽ những đám mây dưới cát trước cửa nhà. Nhạn – con của bà Diệu một cô gái cỡ chừng 14 tuổi, lứa tuổi mà các cô chiêu cậu ấm chỉ làm có một việc là ăn học. Nhưng với Nhạn thì khác, con nhà nghèo, cô mất cha từ năm lên 8, mẹ cô cực khổ nuôi cô lớn lên nhưng không có đủ tiền cho cô ăn học, sáng sớm cô phải dậy sớm phụ mẹ làm việc nhà để mẹ cô ra đồng làm thuê, kiếm tiền mưu sinh… Tuy cuộc sống vô cùng khó khăn nhưng Nhạn lúc nào cũng vui vẻ và không bao giờ tỏ ra mệt mỏi, chỉ cần được ở với mẹ trong một cuộc sống bình thường giản dị đủ ăn đủ mặc là cô mãn nguyện lắm rồi. Nhan sắc của cô so với những cô gái quanh vùng thì phải nói là hơn hẳn, chỉ mới 14 tuổi mà cô đã ra dáng của một thiếu nữ trẻ nhưng có mấy ai biết . Ở những nơi như thế này sẽ không ai để ý đến ai, họ chỉ biết làm việc để phục vụ cho những phú hộ giàu có. Phú Hộ Thái là một trong những địa chủ lớn nhất trong vùng thời đó, ông và vợ có 3 người con trai đó là Toàn, Trí và Dũng. Gia sản của ông thì không ai có thể đếm được bao nhiêu mẫu ruộng và đất, ông cho dân đen thuê đất giá rất cao khiến không ai mà không khổ sở Toàn – con trai cả, người được mệnh danh là công tử ăn chơi nhất vùng, có thể nói nếu so với công tử Bạc Liêu thì cũng ngang hàng với nhau, tối ngày chỉ có rượu chè và gái điếm – một kẻ phá gia chi tử. Trí – con trai thứ, là bà con với ông đỏ bà đen, một kẻ chỉ biết hưởng thụ từ những trò bài bạc, cá độ, đá gà. Tiền có nhiều đến mấy cũng như nước trôi qua cầu, chỉ khổ cho những người dân lương thiện tối ngày làm việc cho chúng ăn xài. Dũng thì lại khác, anh có vẻ ngược lại với hai người anh của mình, từ nhỏ anh đã rất thông minh nên ông Thái cho anh ăn học đàng hoàng tử tế. Bằng khuôn mặt bảnh bao và tài ăn nói lịch sự anh đã thu hút rất nhiều các cô gái quanh vùng. Ông Thái cũng đã gửi gấm tương lai cho Dũng rất nhiều vì ông nghỉ rằng chỉ có Dũng là người duy nhất sẽ thay ông quản lý tài sản của gia đình. Ngoài mặt thì ông Thái rất hiền lành và điềm đạm – người xưa thường nói nhìn người đừng nhìn bên ngoài – ban ngày thì ông như một người chồng người cha bình thường nhưng khi đêm đến thì ông lại lẻn đi mèo mả gà đồng đến tờ mờ sáng mới về. Với độ tuổi chỉ mới 59 có lẽ ông vẫn còn khỏe mạnh chán. Bà Bích – vợ ông Thái, lúc đầu thì còn tỏ ra thái độ ghen tuông nhưng do quá biết tính tình của chồng từ trước với lại đã có với ông 3 mặt con rồi nên bà cũng thôi không quan tâm tới chuyện này nữa, mà có quan tâm tới cũng chẳng được gì miễn là ông Thái đừng cho người ngoài biết kẻo lại mang tiếng cho gia đình mà bà sợ nhất là điều này. Với tuổi 52 nhưng bà vẫn còn rất trẻ so với độ tuổi của mình, với khuôn mặt nghiêm nghị và vô cùng sắc sảo, bà tỏ vẻ rất am hiểu và quan tâm đến cuộc sống của gia đình, có thể nói ngoài ông Thái ra bà là người có quyền uy nhất trong nhà.
Nguồn: <a href='http://truyenmacothat.net'>truyen ma</a>
Thứ Bảy, 4 tháng 10, 2014
TIẾNG AI KHÓC TRONG ĐÊM KHUYA
chào mọi người hôm nay mình sẽ kể cho mọi người một câu chuyện có thật mà mình đã từng trải qua và mình cung xin nói thêm rằng đây là một câu chuyện có thật có lẽ nó không được hay và ly kỳ những câu chuyện khác vì đây là câu chuyện có thật của mình nên mình không muốn thêm mắm thêm muối hay bót méo nó đi và vì đây cũng là kỷ niệm đáng nhớ trong đời mình bạn nào không tin thì tùy nhé.
câu chuyện bắt đầu từ một người phụ nữ trong làng đúng hơn là trong họ nhà mình đi làm xa nghe người ta nói là bị rắn cắn đưa đi bệnh viện cấp cứu nhưng không qua khỏi bệnh viện trả về cho gia đình lo hậu sự .
một buổi chiều tôi nghe các chú các bác trong anh em họ hàng gọi nhau bảo là có việc gấp thực ra lúc đó tôi cũng là một thanh niên chững trạc rồi nhưng còn ít tuổi với lại chỉ co các ông các chú,bác bàn nhau về việc gì đó nói chung tôi cũng chẳng quan tâm đến vì đang tuổi ăn tuổi chơi mà và rồi khi bàn xong thì mọi người phân công người ở nhà người đi lấy võng chuẩn bị tôi có hỏi thì cũng chẳng thấy ai nói gì mấy chú chỉ bảo tôi ti phải đi ừ thì đi thú thật tôi rất tò mò chuyện gia đang diễn ra sao lại không nói cho tôi biết ma chỉ bảo tôi là đi theo các bác,chú rồi nói thêm là bảo gì làm nấy thôi chứ không được hỏi lúc này tôi tò mò lắm rồi rất là nóng ruột tôi định sang hỏi mấy bà cô cũng đang chuẩn bị đồ để mang đi gần đó ,tôi chua kịp hỏi thì có điện thoại gọi đến vào số của một chú trong họ minh không tiện nêu tên nghe điện thoại xong chú bảo những người được phân công mang đồ đạc đã chuẩn bị sẵn và đi theo chú trong đó có cả tôi ,tôi được phân công cầm một cái võng lúc này mọi người đi về phía bờ sông khi nước sông cũng có chỗ nông nên một lúc sau mọi người đã lội được sang bờ bên kia ,qua đến bờ sông bên kia lại có người gọi điện thoại cho ông chú trong họ hình như là đầu bên kia bảo chờ 5 phút ,tôi ngồi xuống và quan sát xung quanh thì thấy một ông trong họ lấy hương ra chuẩn bị sẵn lúc này tôi mới biết là chúng tôi mang võng để đi khiêng người chết ,tôi chợt giật mình cảm giác hơi sợ nhưng dù sao cũng là con trai với lại đi đông người nên cũng cố tỏ ra bình tĩnh khoảng một lúc sau có một chiếc xe đó là xe chuyên chở bệnh nhân của bệnh viện đến chúng tôi người thì đốt hương người thì buộc võng vào cây gỗ đã được chuẩn bị từ trước mỗi người một việc không ai bảo ai đến khi chiếc xe chuyên chở đó dừng hẳn thì mọi việc đã xong người lái xe và một vài người đi cùng tôi không biết là ai tôi thấy ông ấy bảo mang võng sang chỗ ông ta rồi ông ta bế xác một người phụ nữ lúc này tôi mới biết người đó là người trong họ ,tôi được giao nhiệm vụ là khiêng cái võng đó vì thanh niên nên tôi khiêng đằng sau vừa đi được một đoạn thì cái chăn phủ lên trên người chết bị gió thổi bật ra để lộ đôi chân trắng toát vì là lần đầu tiên thấy người chết nên tôi hơi sợ còn mấy bà cùng đi thi vừa đi vừa khóc tôi thì cố giục người khiêng đằng trước tôi đi thật nhanh vừa đi vừa nhìn cái võng đu đưa hai bàn chân trắng toát cũng đưa theo làm tôi nồi da gà ,còn mấy ông lớn tuổi vừa đi vừa đốt hương trông rất buồn nhưng không có vẻ gì là sợ cả ,quãng đường lúc chúng tôi đi thì có vẻ rất ngắn nhưng khi về sao tôi thấy nó xa vậy tôi cảm thấy trên vai tôi nặng trĩu như có cả một thú gì đó rất to và nặng đang đè lên vai tôi,tôi cảm thấy hơi khó thở và mệt đôi chân tôi dường như không muốn nghe lời của tôi nũa tôi cũng tụ nhủ tự đông viên mình phải cố hết sức đi mãi cuối cùng chúng tôi cũng khiêng người quá cố đến nhà để làm thủ tục ma chay vì là người mường nên cũng nhiều thủ tục phức tạp theo như người mường thông thường thì người ta để hai ngày rồi mới đem đi chôn .
cuối cùng thì hai ngày đã qua rồi tất cả anh em họ hàng làng xóm tiến đưa người quá cố về thế giới của họ nếu mọi chuyện đến đây thì có lẽ đã không có chuyện gì sẩy ra .chiều hôm đó khi đã an táng cho người đã khuất trời mưa rất to thường thì tôi với hai thằng bạn ngủ ngoài lều để trông ao cá khổ nỗi cái ao cá của nhà tôi lại gần gần đường đi theo tôi đoán thi nó vào khoản 40m chỗ lúc chiều người ta khiêng người chết đi qua ,theo phong tục người mường thì người ta khiêng chứ không phải cho vào xe rồi kéo như người kinh,tối hôm đó mưa rất to nên hai thằng bạn của tôi không ra chỗ ao cá mà chỉ có mình tôi ngủ trông ao cá trời mưa nên có rất nhiều mối có cánh bay nên tôi treo bóng điện ra ao cho mối rơi xuống ao cho cá ăn rồi tôi đi ngủ.khi vừa thiu thiu vào giấc ngủ nủa tỉnh nửa mơ tôi chợt giật mình vì nghe tiếng ai đó đang khóc đinh hình lại tôi ngồi dậy xem có phải mình nằm mơ không tôi lại nghe thấy tiếng một người phụ nữ khóc lần này thì to hơn và rõ hơn đúng cái hướng có gốc tre lúc chiều ma người ta đặt người chết để chuẩn bị đưa đi chôn lúc này theo tôi đoán thì cũng tầm gần 10h rồi vì mưa nên người ta ngủ sớm,tôi nghĩ giờ chắc chỉ có mỗi mình nên rất sợ có thể nói là dựng tóc gáy hồn bay phách lac rồi đột nhiêu tiếng khóc ấy dừng một lúc im bặt tôi nghĩ mình may mắn rồi chua kịp nói xong câu nói trong bụng thì tiếng khóc lúc nãy lại tiếp tục lần này rõ hơn và nghe thảm thiết hơn tôi co mình vào một góc nhưng cũng không giám tắt bóng điên giờ về thì một mình không giám mà ở thì sợ tôi thầm nghĩ trong bung xem có cách nào không còng ngoài kia những tiếng khóc vẫn rên rỉ có lúc nghe ai oán nghe mà toát mồ hôi hột nhưng tôi vẫn đắp trăn tưởng chừng như không còn lối thoát thì lúc này mưa đã nhỏ hơn và nhũng tiếng khóc nghe rõ hơn cuối cùng cũng có người gần đó nghe thấy nhưng đó là một bà già bà ta nói sao ai say rượu lại khóc giờ này tôi thở vào nhẹ nhõm một lúc sau có người đi xe máy qua và tiếng khóc tắt hẳn tôi không biết là tắt lúc nào vì tôi đã ngủ thiếp đi từ lúc nào không hay.
hôm sau tôi kể cho hai thằng bạn nghe không ai tin nên tôi bảo tối xuống lều cá ngủ là biết liền và tối như đã hẹn ba thằng bọn tôi đang nói chuyện chắc cũng tầm giờ mà hôm qua tôi nghe thấy tiếng khóc tôi hỏi hai thằng bạn bọn mày co nghe thấy không nhưng chỉ có một tiếng trả lời vì một thang đã ngủ rồi thằng kia nói nhỏ với tôi oh thật nhỉ tao tưởng mày nói dối ,lúc đầu nó bảo không sợ và nằm ngoài cùng nhưng giờ nò nhảy vào giữa đẩy thằng đang ngu ra ngoài tôi con lớn tiếng bảo no là đồ nhát gan có ba người tôi mới dám nói chứ nếu mình tôi thì tôi cũng là thằng nhát gan.
TRUYỆN MA CÓ THẬT Chào mọi người mình đọc trên mạng thấy rất nhiều bài viết về truyện ma rất hay và mình cũng muốn chia sẻ một trong những câu chuyện mà mình đã trải qua
đây là những câu chuyện có thật 100% do chính bản thân mình đã trải qua trong đời mình và những ngày các bạn hay đi chơi khia cần nên tránh.
Câu chuyện đầu tiên là khi mình hồi còn nhỏ lúc đó mình tầm 16 tuổi mình đi chơi với lũ bạn cùng làng vào một đêm sáng trăng tầm th
áng chín ra bờ sông chơi vì làng mình gần sông nên bọn mình cũng hay ra đó chơi thường xuyên,cũng như mọi ngày chúng tôi đi chơi hóng mát tầm đến 9h3 như mọi khi thì mọi người rủ nhau ra về nhưng hôm đó không biết từ lúc nào bọn tôi chia thành từng nhóm nên lạc nhau chỉ có tôi với một người bạn tôi không tiện nêu tên mình cứ để là H cho dễ gọi nhé tôi và H ngồi nói chuyện đến khoảng 10h đáng lẽ ra bọn mình nên ra về nhưng vì ít khi có khoảnh khắc riêng tư nên cả hai không ai muốn về cả thế là chúng tôi quyết ngồi thêm chút nữa ,tôi cũng nghe người già trong làng nói nhiều về chuyện có ma ngoài bờ sông hồi trước nghe các người ta bảo là có ma một người chết đuối trôi rồi dạt vào bờ được người trong làng đem đi chôn tôi cũng biết nhưng tôi nghĩ chẳng có ma nên tôi không quan tâm có lẽ mọi người cũng thắc mắc người mà tôi gọi là H ấy là nam hay nữ mình cũng xin nói thêm mình là con trai còn người tên H mình không nói chắc mọi người cũng đoán ra được rồi phải không .tôi còn nhớ như in cái lúc mà tôi và H đang ngồi nói chuyện thì đột nhiên có tiếng động rất lạ tôi tưởng tượng như trâu đang húc nhau chúng tôi giật mình nhìn xung quanh thì không thấy gì cả lúc này trăng cũng đã gần lặn cộng thêm những đám mây đen kéo đến phần nào làm trăng mờ đi nhưng tôi vẫn có thể nhìn thấy mờ mờ cả hai chúng tôi đều thấy lạ vì giờ này làm gì có trâu mà nếu có nó đã ăn ngô của người ta rồi mà cây ngô cũng chỉ mới trồng cao tầm 30cm khoảng sáu hay bảy lá gì đó nên nếu có con trâu hay con vật gì tạo ra tiếng động chúng tôi có thể nhìn thấy được một điều lạ hơn nữa là những tiếng động kia hình như di chuyển mỗi lúc một gần chúng tôi hơn .
chúng tôi quyết định đứng dậy và tìm hiểu chuyện gì đang sẩy ra khi tiếng động lạ đó tiến lại gần chúng tôi tôi cũng không biết là nó gần đến mức nào tôi chỉ biết là khi đó có một luồng gió nhẹ lướt qua tôi hơi rùng mình và nổi da gà nhưng vì là con trai nên tôi cố tỏ ra bình tĩnh nhưng thực sự tôi có cảm giác không được an toàn mặc dù không biết chuyện gì đang diễn ra còn H lúc này chắc cũng có cảm giác bất an cả hai không ai nói với ai một câu nào mà theo bản năng chúng tôi đứng sát lại gần nhau hơn khi tiếng động đó qua đi thì lại có những hiện tượng khác sẩy ra tương tự nhưng lần này thì nghe rõ hơn những tiếng động lạ bây giờ có vẻ như đã biết được sự có mặt của hai chúng tôi nên hình như nó di chuyển xung quanh chứ k chạy thẳng về phía chúng tôi như lần trước nữa lúc này tôi bắt đầu cảm thấy lo sợ thực sự .mải nói chuyện và cũng vì những tiếng động lạ nên tôi đã quên mất là mình có mang đèn pin tôi mới luống cuống cầm đèn pin và bật lên để quan sát xung quanh xem có gì không lúc này khi có đèn pin cả hai chúng tôi tự tin hơn hẳn vì có thể quan sát được xa hơn nhưng xung quanh chúng tôi những cây ngô dường như không một chút lay độngvà những tiếng động lạ có vẻ như đã giảm dần không còn nghe rõ như trước nữa cả hai chúng tôi quyết định về vì là con trai nên tôi để H đi trước khi cả hai đi được chừng năm mét thì những tiếng động lạ lại bắt đầu xuất hiện lần này thì hình như là những tiếng động đó không muốn cho chúng tôi về tôi nghĩ là vậy vì những lần trước nó chỉ thoáng qua và chạy xung quanh thôi nhưng lần này thì không nó xuất hiện ngay đằng trước chúng tôi từng đợt từng đợt như đang kéo nhau về phía chúng tôi có lúc tôi có cảm tửơng rằng cái gì đó chỉ cách mình có vài mét ngay trước mặt chúng tôi có lúc lại như ở đằng sau rồi có những luồng gió nhẹ lướt qua lạnh ngắt lúc này cả hai không ai dám đi trước cũng chả ai dám đi chúng tôi đi ngang nhau cung theo phản xạ tự nhiên chúng tôi nắm tay nhau thật chặt còn những tiếng động lạ đó vẫn đi quanh chúng tôi lúc xa lúc gần lúc này trăng đã lặn hẳn cả hai bước thật nhanh thật nhanh về phía làng đi được một đoạn nữa thi tôi nghe thấy tiếng gió thổi ào ào từ phía xa bầu trời u ám may thay cho chúng tôi cũng đã về gần đến làng những tiếng động lạ cũng xa dần xa dần còn tiếng gió ào ào mà tôi nghe lúc nãy vẫn tiến sát gần hơn khi những luồng gió nhẹ chạm đến thì chúng cũng về tới làng tôi đưa H về nhà và tôi cũng nhanh chân về nhà mình trên đường về nhà đi một mình nên tôi vẫn còn hơi sợ rất may cho tôi là có mấy nhà hàng xóm vẫn còn tiếng tivi tôi nghe hình như là tin dự báo gió mùa đông bắc .
đây là chuyện có thật giờ mình nhớ lại vẫn còn rùng mình đó hôm đớ khi về đến nhà gặp anh trai của mình anh ấy cũng vừa đi chơi về mình liền kể cho anh ấy nghe và anh trai mình nói là cũng gặp một vài hiện tượng lạ như mình ,thế là mình cũng rút ra được một ít kinh nghiệm là không nên đi chơi vào ngày có gió mùa đông bắc đợt đầu tiên trong năm ,không phải vì lần đó mà mình nói vậy đâu mà sau này mình cũng thấy nhiều hiện tượng lạ mà không giải thích được thật trùng hợp là nó đều vào những ngày gió mùa đông bắc đợt đầu tiên trong năm ,còn nhiều chuyện kỳ lạ sẩy ra sau này mình sẽ kể tiếp cho mọi người nghe và nên tránh những ngày nào không nên đi chơi vào ban đêm để tránh đụng chạm với người cõi âm.
đây là những câu chuyện có thật 100% do chính bản thân mình đã trải qua trong đời mình và những ngày các bạn hay đi chơi khia cần nên tránh.
Câu chuyện đầu tiên là khi mình hồi còn nhỏ lúc đó mình tầm 16 tuổi mình đi chơi với lũ bạn cùng làng vào một đêm sáng trăng tầm th
áng chín ra bờ sông chơi vì làng mình gần sông nên bọn mình cũng hay ra đó chơi thường xuyên,cũng như mọi ngày chúng tôi đi chơi hóng mát tầm đến 9h3 như mọi khi thì mọi người rủ nhau ra về nhưng hôm đó không biết từ lúc nào bọn tôi chia thành từng nhóm nên lạc nhau chỉ có tôi với một người bạn tôi không tiện nêu tên mình cứ để là H cho dễ gọi nhé tôi và H ngồi nói chuyện đến khoảng 10h đáng lẽ ra bọn mình nên ra về nhưng vì ít khi có khoảnh khắc riêng tư nên cả hai không ai muốn về cả thế là chúng tôi quyết ngồi thêm chút nữa ,tôi cũng nghe người già trong làng nói nhiều về chuyện có ma ngoài bờ sông hồi trước nghe các người ta bảo là có ma một người chết đuối trôi rồi dạt vào bờ được người trong làng đem đi chôn tôi cũng biết nhưng tôi nghĩ chẳng có ma nên tôi không quan tâm có lẽ mọi người cũng thắc mắc người mà tôi gọi là H ấy là nam hay nữ mình cũng xin nói thêm mình là con trai còn người tên H mình không nói chắc mọi người cũng đoán ra được rồi phải không .tôi còn nhớ như in cái lúc mà tôi và H đang ngồi nói chuyện thì đột nhiên có tiếng động rất lạ tôi tưởng tượng như trâu đang húc nhau chúng tôi giật mình nhìn xung quanh thì không thấy gì cả lúc này trăng cũng đã gần lặn cộng thêm những đám mây đen kéo đến phần nào làm trăng mờ đi nhưng tôi vẫn có thể nhìn thấy mờ mờ cả hai chúng tôi đều thấy lạ vì giờ này làm gì có trâu mà nếu có nó đã ăn ngô của người ta rồi mà cây ngô cũng chỉ mới trồng cao tầm 30cm khoảng sáu hay bảy lá gì đó nên nếu có con trâu hay con vật gì tạo ra tiếng động chúng tôi có thể nhìn thấy được một điều lạ hơn nữa là những tiếng động kia hình như di chuyển mỗi lúc một gần chúng tôi hơn .
chúng tôi quyết định đứng dậy và tìm hiểu chuyện gì đang sẩy ra khi tiếng động lạ đó tiến lại gần chúng tôi tôi cũng không biết là nó gần đến mức nào tôi chỉ biết là khi đó có một luồng gió nhẹ lướt qua tôi hơi rùng mình và nổi da gà nhưng vì là con trai nên tôi cố tỏ ra bình tĩnh nhưng thực sự tôi có cảm giác không được an toàn mặc dù không biết chuyện gì đang diễn ra còn H lúc này chắc cũng có cảm giác bất an cả hai không ai nói với ai một câu nào mà theo bản năng chúng tôi đứng sát lại gần nhau hơn khi tiếng động đó qua đi thì lại có những hiện tượng khác sẩy ra tương tự nhưng lần này thì nghe rõ hơn những tiếng động lạ bây giờ có vẻ như đã biết được sự có mặt của hai chúng tôi nên hình như nó di chuyển xung quanh chứ k chạy thẳng về phía chúng tôi như lần trước nữa lúc này tôi bắt đầu cảm thấy lo sợ thực sự .mải nói chuyện và cũng vì những tiếng động lạ nên tôi đã quên mất là mình có mang đèn pin tôi mới luống cuống cầm đèn pin và bật lên để quan sát xung quanh xem có gì không lúc này khi có đèn pin cả hai chúng tôi tự tin hơn hẳn vì có thể quan sát được xa hơn nhưng xung quanh chúng tôi những cây ngô dường như không một chút lay độngvà những tiếng động lạ có vẻ như đã giảm dần không còn nghe rõ như trước nữa cả hai chúng tôi quyết định về vì là con trai nên tôi để H đi trước khi cả hai đi được chừng năm mét thì những tiếng động lạ lại bắt đầu xuất hiện lần này thì hình như là những tiếng động đó không muốn cho chúng tôi về tôi nghĩ là vậy vì những lần trước nó chỉ thoáng qua và chạy xung quanh thôi nhưng lần này thì không nó xuất hiện ngay đằng trước chúng tôi từng đợt từng đợt như đang kéo nhau về phía chúng tôi có lúc tôi có cảm tửơng rằng cái gì đó chỉ cách mình có vài mét ngay trước mặt chúng tôi có lúc lại như ở đằng sau rồi có những luồng gió nhẹ lướt qua lạnh ngắt lúc này cả hai không ai dám đi trước cũng chả ai dám đi chúng tôi đi ngang nhau cung theo phản xạ tự nhiên chúng tôi nắm tay nhau thật chặt còn những tiếng động lạ đó vẫn đi quanh chúng tôi lúc xa lúc gần lúc này trăng đã lặn hẳn cả hai bước thật nhanh thật nhanh về phía làng đi được một đoạn nữa thi tôi nghe thấy tiếng gió thổi ào ào từ phía xa bầu trời u ám may thay cho chúng tôi cũng đã về gần đến làng những tiếng động lạ cũng xa dần xa dần còn tiếng gió ào ào mà tôi nghe lúc nãy vẫn tiến sát gần hơn khi những luồng gió nhẹ chạm đến thì chúng cũng về tới làng tôi đưa H về nhà và tôi cũng nhanh chân về nhà mình trên đường về nhà đi một mình nên tôi vẫn còn hơi sợ rất may cho tôi là có mấy nhà hàng xóm vẫn còn tiếng tivi tôi nghe hình như là tin dự báo gió mùa đông bắc .
đây là chuyện có thật giờ mình nhớ lại vẫn còn rùng mình đó hôm đớ khi về đến nhà gặp anh trai của mình anh ấy cũng vừa đi chơi về mình liền kể cho anh ấy nghe và anh trai mình nói là cũng gặp một vài hiện tượng lạ như mình ,thế là mình cũng rút ra được một ít kinh nghiệm là không nên đi chơi vào ngày có gió mùa đông bắc đợt đầu tiên trong năm ,không phải vì lần đó mà mình nói vậy đâu mà sau này mình cũng thấy nhiều hiện tượng lạ mà không giải thích được thật trùng hợp là nó đều vào những ngày gió mùa đông bắc đợt đầu tiên trong năm ,còn nhiều chuyện kỳ lạ sẩy ra sau này mình sẽ kể tiếp cho mọi người nghe và nên tránh những ngày nào không nên đi chơi vào ban đêm để tránh đụng chạm với người cõi âm.
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)